[Radio số 21] Ngày cưới em cũng là ngày giỗ của anh!

Ngày đăng: 11/12/2014 Tác giả: HuyKira Lượt xem: 2119 lượt xem

Làm thế nào để người ta có thể buông tha quá khứ, và thôi tự dằn vặt vì những chuyện đã qua? Làm thế nào để người ta đành chấp nhận cho trái tim một lối thoát, để mở cửa cho quá khứ ra đi?

Ai cũng có những vết thương, và người ta có thể chấp nhận để vượt qua, hay là cứ cố giữ mãi ở trong lòng, có thể lảng tránh để không phải đối diện, hay tập cách bình thản mỗi bước chân.

Hãy để quá khứ ngủ yên! Mời các bạn lắng nghe truyện ngắn” Ngày em cưới cũng là ngày giỗ của anh”

Ngày em cưới mời anh chị đến dự“.

Đắn đo một lúc, cô bấm nút gửi đi. Cũng lâu rồi, từ ngày anh đi, không một lời từ biệt, cô không còn sử dụng đến chiếc điện thoại cũng… như số điện thoại riêng của hai người nữa. Thời gian đầu, nhiều lần cô thử gọi vào số điện thoại ấy nhưng chỉ có những tiếng tút dài vô tình, không ai nhấc máy.

ngay-em-cuoi-la-ngay-gio-cua-anh-2

Cô cố tìm cho ra lí do nhưng những gì cô nhận lại được chỉ là những sự im lặng. Sợ hãi, tuyệt vọng,cô đau đớn mà không biết lí do.

Một tháng, hai tháng… rồi một năm, hai năm… cô chôn vùi mình vào những hồi ức đẹp ngày xưa. Cô vẫn đến quán cafe đều đặn như một lịch trình không đặt trước. Khác một điều bây giờ chỉ có một mình cô. Thời gian đầu, mấy anh chị phục vụ bàn ở đó thắc mắc hỏi cô sao không thấy bạn trai cô đi cùng. Cô không biết nói gì cả, chỉ thấy nghẹn đắng trong cổ họng. Cũng không lạ gì khi những người ở quán hỏi vậy bởi suốt bốn năm ở bàn cạnh khung cửa sổ ấy có 2 cô cậu sinh viên yêu nhau, vào dịp valentine vẫn đến đó.

Sau từng ấy thời gian, cô vượt qua nỗi đau đó. Bất chợt cảm giác cô đơn, trống trải ùa về. Tuần sau cô sẽ là cô dâu, nhưng chàng hoàng tử trong mơ không phải là anh. Cô bật khóc, trái tim khô ấy đã lại khóc sau một thời gian dài vô cảm.

Tiếng chuông điện thoại làm cô giật mình.Là anh, đúng là anh thật rồi. Cô vội chồm lấy điện thoại đọc tin nhắn

Hẹn ngày mai 8 giờ. Chỗ cũ“.

Vẫn kiểu cách hẹn hò đầy lạnh lùng của anh. Cô bối rối. Cô không biết phải làm sao nữa? Nếu như đi gặp anh, liệu có khi nào cô nghĩ lại không? Cô đắn đo, do dự.

7 giờ 30 phút, cô đứng trước gương hàng tiếng đồng hồ, mấy bộ váy áo trong tủ cũng được cô lôi ra thử đi thử lại, mãi rồi cô mới chịu nhìn vào đồng hồ. Sắp muộn mất rồi mà anh không thích cô đến hẹn muộn. Chỉ còn một bộ váy, bộ váy anh thích cô mặc nhất. Cũng từ ngày ấy, cô hứa sẽ không bao giờ mặc lại nó nữa. Nhưng lần này, cô quyết định…

8 giờ, cô đến quán, quán chưa đông khách lắm.

Chị phục vụ nhanh nhẹn mời cô ngồi ở chiếc bàn bên cạnh

Chiếc bàn mọi hôm nay có người ngồi mất rồi chị ạ, mong chị thông cảm.

Cô ngại ngần… tiến lại đằng sau cô gái đang ngồi chiếc bàn đó. Cô ngờ ngợ, hình như gặp cô gái đó ở đâu rồi.

Xin lỗi chị… – Cô gái quay lại. Đúng, đúng rồi đúng là ô ta, lần này thì cô không thể nhầm vào đâu được. Cô toan quay đầu lại bỏ đi.

Chị ơi, khoan đi đã. Chị có nhận ra vật này không? – Cô sững người lại, bởi đó là chiếc điện thoại của anh, trên đó vẫn còn chiếc móc đeo cô làm tặng anh. Cô lặng người không nói gì được. Và những gì sau đó xảy ra cô không nhớ được nữa, cô chỉ thấy tai mình ù đi bởi những lời nói của cô ấy.

ngay-em-cuoi-la-ngay-gio-cua-anh

3 năm trước cô đã từng thấy cô ấy trong vòng tay anh, cô vùng vằng bỏ về, và cô cũng không ngờ,đó là lần cuối cùng cô được nhìn thấy anh..

Anh không muốn chị biết chuyện anh bị bệnh,thời gian sống của anh chỉ còn được tính bằng ngày. Anh yêu chị, và biết rằng chị cũng yêu anh nhiều lắm, nên ngày đó, anh cố làm chị tổn thương để chị xa anh. Để chị ko đau khổ nhiều nếu như biết được sự thật. Anh vẫn giữ chiếc điện thoại này, và ngày nào anh cũng ngồi viết tin nhắn cho chị nhưng không bao giờ gửi đi. Anh chỉ muốn lưu lại những kỉ niệm, những khoảng thời gian đẹp nhất của hai người. Và anh muốn chiếc điện thoại này mãi mãi được lưu giữ. Anh dặn em dù thế nào cũng không được nói sự thật này cho chị biết. Nhưng ngày hôm qua khi chị nhắn tin, em suy nghĩ rất kĩ và quyết định nói cho chị biết sự thật. Em không muốn anh mang tiếng là kẻ phản bội.

Ngoài đường, trời mưa to. Ngày cô cưới, cũng là ngày giỗ của anh.



Con người ta đâu thể sống cả đời trong tổn thương, cũng không thể mãi chìm đắm trong đau khổ để kéo dài sự sống.

Rồi một ngày ta sẽ cùng nhau gom hết gió mây về đây cho yêu thương đong đầy!

Một ngày, ta có thể nắm chặt tay nhau mà bước qua ngưỡng cửa quá khứ, cho tình yêu một bến đỗ yên bình.

Mạnh mẽ lên! Cô gái à! Bởi có lẽ đó cũng chính là điều chàng trai mong muốn!

Các bạn vừa lắng nghe câu chuyện thật cảm động “Ngày em cưới cũng là ngày giỗ của anh”.

Qua địa chỉ email: [email protected], chúng tôi luôn chờ đón những chia sẻ của các bạn, đặc biệt là những câu chuyện mà các bạn mong muốn được nghe trên blogtamsu.vn!

Chúng ta sẽ cùng đón nghe những câu chuyện thật ý nghĩa vào thứ 6 và thứ 7 hàng tuần các bạn nhé!

like

HuyKira

Xin chào các bạn, tôi là Huy. Tốt nghiệp ngành Sư phạm tin trường ĐH Sư phạm - ĐN, Nhưng lại thích thú với đồ họa và thiết kế web. Tôi tạo ra trang web nhỏ này để học hỏi và chia sẻ những kiến thức về đồ họa cũng như thiết kế website!

Mai Anh

  • Chào Anh!

  • Em nhận code web 500k 1 slot

  • Code xuyên màn đem thì 3->5triệu Anh nhé

  • Em phục vụ nhiệt tình đầy đủ service...

  • Em mượt mà... Á nhầm!!! Web em mượt mà nên Anh cứ yên tâm nhé! :)