[Radio số 19] Taxi! Cho tôi về bên người tôi yêu! (Phần 1)

Ngày đăng: 04/12/2014 Tác giả: HuyKira Lượt xem: 1203 lượt xem

Không cần phải chạy trốn tình yêu làm gì, bởi thế giới của những người đang yêu rất nhỏ bé.

Không cần phải cố quên đi một người.

Nếu trong tim ta bóng hình ấy chưa bao giờ phai nhạt.

Có thể chúng ta ở trong nhau bằng một tên gọi khác.

Bằng những sợi dây vô hình ràng buộc rất riêng…

Mời các bạn lắng nghe truyện ngắn: Cho tôi về bên người tôi yêu!

Nếu lỡ một ngày mình xa nhau mà anh muốn gặp lại em, thì anh sẽ tìm em ở đâu?

Câu hỏi ấy, hơn một năm nay rồi, tôi chưa tìm ra câu trả lời!”

Anh

Một ngày trước Noel cách đây một năm, chúng tôi lại cãi nhau…

Như mọi lần… lại là nước mắt dành cho Mai và sự bực mình giành cho tôi…

Mai hỏi tôi: “Anh không cần em nữa à?”

Tôi trả lời: “

Mai hỏi: “Anh nói thật chứ?

Tôi trả lời:  “Ừ!

Anh

Những lần trước… dù đau lòng đến mấy, cô ấy vẫn ở lại… cố gắng… cố gắng… Cào, cấu, và ôm tôi thật chặt. Mai biết không phải tôi có ý như thế, chỉ là tôi đang bực mình nên mới nói như vậy thôi…

Nhưng lần đó… Mai không ở lại…! Lặng lẽ khép cửa phòng cho tôi rồi bước xuống nhà, tự mở cửa và dắt xe ra, khoá cửa rồi ném trả khoá vào nhà, nổ máy xe, vào số…Và cô ấy đi.

… Và như thế… chúng tôi xa nhau!

Một tuần sau đó, tôi vẫn không thể tim rằng chúng tôi đã chia tay. Bao nhiêu lần cãi nhau, tôi còn nói những điều quá đáng hơn thế, mà cô ấy vẫn nhẫn nhịn, vẫn làm lành trước cơ mà? Thế là lần cuối cùng ấy, (tại thời điểm ấy thì tôi vẫn chưa biết rằng đó là lần cuối cùng) tôi đã làm như mọi lần: chờ đợi Mai đến làm lành với tôi trước! Hiền lành và cam chịu đến ngốc ngếch: “Anh! Em xin lỗi! Không phải vì em sai mà bởi vì em đã làm anh khó chịu!…”.

Sang đến tuần thứ hai, tôi lại nghĩ: Thôi không cần cô ấy xin lỗi nữa cũng được! Chỉ cần cô ấy tỏ ra bình thường như trước khi chúng tôi cãi nhau thế là đủ. Chỉ cần cô ấy nhắn cho tôi một cái tin vào buổi sáng: “Anh à, còn giận em không”. Và tôi sẽ nhắn lại: “Không”. Thế nào cô ấy cũng sẽ cuống lên vì cái tin nhắn cụt ngủn ấy, và không tin rằng tôi đã xí xoá, đã hết giận cô ấy. Thể nào sau khi tan học, cô ấy cũng sẽ phi xe sang nhà tôi, chờ tôi đi học về và gặp tôi cho bằng được. Rồi nhìn tôi bằng đôi mắt ngân ngấn nước:  “Anh nói dối! Anh vẫn giữ thái độ ấy với em còn gì?”. Rồi tôi sẽ cố giữ cái mặt lạnh tanh, kéo cô ấy vào lòng rồi mắng cô ấy đôi ba câu nữa cho thoả cái thói sĩ diện của mình!

hay-cho-toi-ve-voi-nguoi-toi-yeu

Sang đến tuần thứ ba. Buổi sáng đầu tiên của tuần, tôi mở mắt dậy và nghĩ, hôm nay tôi phải liên lạc với cô ấy trước thôi! Chúng tôi chưa từng bao giờ cãi nhau quá 3 ngày trong suốt hơn hai năm yêu nhau! Thì đã bảo là toàn cô ấy chủ động làm lành trước còn gì! Lần này cô ấy rõ rang muốn thi gan với tôi đây! Thôi thì cứ liên lạc đã, rồi tôi sẽ xử lý cái tội bướng này của cô ấy sau! Nghĩ là thế…Nhưng để dẹp bỏ nốt cái sự sĩ diện ngu ngốc của một thằng con trai mới lớn thì phải đến buổi trưa giữa tuần tôi mới thực hiện xong. Sau khi tống đầy một bụng cơm rang cho bữa trưa, tôi mới leo lên gác nằm, gõ đi gõ lại một dòng tin nhắn: “Tối thứ bảy đi café không em?”. Tôi cứ nghĩ mãi, không biết nên để là “em” không thôi hay là “em yêu”…Sau cùng, chẳng có gì hết, tin nhắn dừng ở chữ “không”. Hôm đó là thứ năm.

Tuần thứ tư, Mai vẫn chưa trả lời tin nhắn đó! Tôi cứ tưởng khi tin nhắn gửi đi, máy tôi phải rung lên ngay tin reply của cô ấy chứ! Thế mà… Tôi chờ cả ngày hôm đó…Tự nhủ chắc Mai vứt máy đâu đó nên không nhận được. Nhưng đến hôm sau tôi bắt đầu bực mình! Vẫn còn kiêu cơ à? Lần này thấy tôi “xuống nước” trước nên cô ấy được thể à? Đã thế thì thôi, dẹp luôn!!! Đến ngày tiếp theo, tôi lại nghĩ ra đủ mọi thể loại khả năng: Cô ấy mất máy, hỏng sim, hay ốm đau gì? Chỉ có một điều đơn giản là gọi thẳng cho cô ấy thì phải mãi đến ba ngày sau tôi mới làm. “Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được… Xin quý khách vui lòng…”. Tôi vứt điện thoại lên giường, bật máy tính online. Cả tháng rồi tôi chỉ cắm mặt cày game, không vào nick, vào blog, biết đâu… Nhưng không có tin nhắn offline nào cả! Blog cô ấy như bỏ hoang, lần update cuối cùng là cách đây cả tháng…

Tôi chồm ra giường tóm vội chiếc áo, rồi vừa chạy xuống cầu thang vừa mặc vào người. Hơn lúc nào hết, tôi giận mình ghê gớm! Đầu óc tôi không còn nghĩ được bất kỳ điều gì nữa! Lúc này tôi chỉ muốn mình đã đang ở nhà cô ấy, và bấm chuông, và nhìn thấy cô ấy. Vậy thôi…!

Mai

Buổi sáng Noel, tôi thức dậy với cặp mắt của panda. Lần nào sau khi cãi nhau xong chả vậy! Luôn là nước mắt dành cho tôi, và sự bực mình dành cho anh! Mà lí do có gì đáng kể đâu cơ chứ. Nói ra chỉ tổ thiên hạ cười! Tôi và anh thuộc diện khắc khẩu, ngồi nói chuỵện với nhau không quá dăm câu là thể nào cũng cãi nhau. Hơn hai năm yêu nhau, số lần cãi nhau nếu cộng dồn chắc phải lên đến 3 chứ số. Vậy mà cũng được hơn hai năm rồi cơ đấy…Bạn bè, dù than đến mấy, dù ủng hộ chuyện của chúng tôi đến mấy, cũng không thể giấu mãi vẻ ngán ngẩm trong đôi mắt, khi mà tuần nào cũng nhìn thấy tôi rửa mặt bằng nước mắt. Họ vẫn lắng nghe, vẫn khuyên nhủ, đôi khi chỉ im lặng chìa hết tờ giấy ăn này đến tờ giấy ăn khác cho tôi lau mặt. Nhưng dần dần, tôi nhận ra mình đang làm phiền họ. Không phải là khách sáo hay cả nghĩ gì đâu, nhưng khi mà chuyện của tôi cứ như một cái bánh xe , và tôi là một con Hamster cứ miệt mài hùng hục chạy vòng quanh trên cái bánh xe đó, thì rất dễ khiến người khác nhàm chán. Tôi vẫn tiếp tục làm Hamster, nhưng không ai được biết nữa. Khi tôi vui vẻ và hạnh phúc bên anh, một mình tôi hưởng. Vậy thì sao khi tôi buồn bã chán nản, bạn bè tôi lại phải hứng chịu những điều đó?

Hôm qua… tôi biết… anh cũng chỉ tức giận quá mà nói vậy thôi. Anh luôn tự nhận mình là người có hai tính cách. Lúc nào anh giận thì hoá thành một con người khác, không kiểm soát được những điều mình nói. Phải, có thể anh có hai tính cách. Nhưng tôi chỉ có một thôi. Đối xử thế nào, tốt xấu ra sao, cũng chỉ mình tôi chịu. Làm đau ai đó… chưa chắc đã là tình yêu. Nhưng khi yêu ai đó – về bản chất, bạn đã cho người đó quyền năng làm đau mình rồi… Thế nên khi đau đớn, tôi vẫn tự nhủ: mình đang yêu và được yêu…

hay-cho-toi-ve-voi-nguoi-toi-yeu-2

Ngày thứ hai. Tôi nằm trên giường. Không khóc, nhưng nước mắt vẫn ứa ra mỗi khi nhớ lại những điều anh nói! Đôi khi tôi tự cười mình, tại sao tôi lại chưa thể quen cái thói ăn nói không suy nghĩ của anh cơ chứ? Lần nào nghe tôi cũng khóc như thể đó là lần đầu vậy! Sau mỗi lần chúng tôi cãi nhau rồi làm lành, anh luôn hỏi lại tôi: “Em còn yêu anh không?”. Điều đó có thực sự quan trọng với anh không? Nếu không – chắc anh đã không hỏi! Nếu có, tại sao cứ hay làm em đau lòng đến vậy?! Tôi cứ ôm khư khư cái máy điện thoại. Chờ những tin nhắn và cuộc gọi của anh, dù biết chúng sẽ chẳng bao giờ đến cả! Hơn 2 năm qua, anh đã quen rồi mà, quen với việc tôi sẽ là chủ động làm lành trước sau mỗi lần chúng tôi cãi vã… Lắm lúc, tôi cũng muốn mặc kệ những nỗi buồn của mình, thử xem chúng có sống mãi được không. Thế nhưng cảm giác lúc đang cãi nhau khiến tôi bứt rứt và khó chịu vô cùng! Thế nên tôi thà dẹp bỏ hết tự kiêu của một đứa con gái, làm lành trước với anh còn hơn cứ mang cảm giác ấy suốt từ ngày này sang ngày khác và không làm nổi việc gì nên hồn! Nhưng lần này…

Ngày xưa, ngay từ hồi mới yêu, anh đã bảo với tôi rằng: “Có em hay không có em anh cũng chả chết ! Nhưng có em thì cuộc sống của anh thêm ý nghĩa”. Vậy mà sao tôi lại quên mất, còn đi hỏi “anh có cần em không” nhỉ? Rất nhiều điều đau lòng tôi đã quên đi, điều đó tốt hay xấu? Chắc là tốt cho tình yêu – vì nếu cứ mãi nhớ những điều buồn phiền gây ra cho nhau, thì làm sao có đủ can đảm mà bước tiếp bên nhau? Nhưng lại không tốt cho tôi rồi…thật ra chỉ là cố gắng chôn nó thật sâu… sâu… mà cứ tưởng là mình đã quên mất… Khi bắt đầu đặt chân lên con đường tình yêu, tôi đã ngờ rằng nó rất khó đi. Chỉ duy một điều tôi không lường nổi: đó là để đi hết con đường đã lựa chọn. Hoặc rẽ ngang. Hoặc dừng lại. Một. Hoặc cả ba việc đó. Đều cần rất rất nhiều can đảm!

Ngày thứ tư. Tôi buộc phải nhấc mình dậy. Để sắp xếp nốt vali. Mấy ngày nữa tôi đi rồi… Tôi đi học Thạc sĩ về Truyền thông ở Thuỵ Điển. Anh biết điều đó, nhưng chưa biết bao giờ tôi đi, vì lần cuối cùng gặp nhau đó chúng tôi giành thời gian để cãi vã hơn là tranh thủ ở bên nhau…

Anh còn cần em không?

Anh còn cần em không?

Tôi rất muốn hỏi anh câu này lần nữa…Hơn một trăm lần trong ngày tôi suýt nữa đã nhấn send sms… Nhưng rồi tôi lại thôi… Nếu còn cần tôi, tự anh sẽ để tôi biết điều đó! Như tôi đã luôn cho anh biết: Tôi-rất-cần-anh…

Sau cùng tôi lấy giấy bút viết một điều khác… Dẫu sao cũng chẳng nên đi mà không một lời nào! Nhưng việc anh sẽ nhận được nó hay không, tôi không giám chắc! Nếu anh còn cần tôi, anh sẽ nhận được thôi.

Nếu còn cần em…

Phải mất bao lâu để quên đi những thói quen yêu thương đã trở thành cuộc sống?

Mời các bạn cùng đón nghe phần cuối truyện ngắn “Taxi! Cho tôi về bên người tôi yêu” trong phần sau.

Các bạn hãy tiếp tục chia sẻ những câu chuyện thật ý nghĩa về với radio truyện qua địa chỉ email: [email protected] Chúng ta sẽ cùng chờ đợi những câu chuyện thật hay và ý nghĩa trên blogtamsu.vn vào thứ 6 và thứ 7 hàng tuần các bạn nhé!

like

HuyKira

Xin chào các bạn, tôi là Huy. Tốt nghiệp ngành Sư phạm tin trường ĐH Sư phạm - ĐN, Nhưng lại thích thú với đồ họa và thiết kế web. Tôi tạo ra trang web nhỏ này để học hỏi và chia sẻ những kiến thức về đồ họa cũng như thiết kế website!

Mai Anh

  • Chào Anh!

  • Em nhận code web 500k 1 slot

  • Code xuyên màn đem thì 3->5triệu Anh nhé

  • Em phục vụ nhiệt tình đầy đủ service...

  • Em mượt mà... Á nhầm!!! Web em mượt mà nên Anh cứ yên tâm nhé! :)