[Radio số 1] Cái giá phải trả có đắt quá không anh? (Phần 1)

Ngày đăng: 02/10/2014 Tác giả: HuyKira Lượt xem: 1108 lượt xem

Em chợt muốn đem nắng về sưởi ấm,

chút đêm đông gió lạnh lùa từng cơn,

khi mà giấc mơ hạnh phúc chẳng thể nào hơn,

hai từ thuần khiết, thanh cao anh níu giữ…

vì anh đã bao lần em muốn thử,

và chợt giật mình đánh mất chút bình yên…

***

Có một thứ tình cảm gọi là cố chấp.

Có một thứ tình cảm gọi là nhớ mãi không quên…

Buông tay, một người đau hay cả hai người?

Rốt cuộc, đó có phải là tình yêu không?

Xoảng! Xoảng!” âm thanh vỡ vụn sắc nhọn vang lên, hoàn toàn đánh tan chút hy vọng cuối cùng của Mai. Cô hoảng loạn bấu chặt tay anh, nước măt bắt đầu không thể kìm nén được giàn giụa khắp khuôn mặt cô.

Khang, xin anh… đừng đi được không?

Mai, đừng cố gắng nữa, em biết mà, chúng ta không thể có ngày mai…”, anh nắm chặt lấy bàn tay Mai đang nắm lấy cánh tay mình, cố gắng gỡ ra, ” Xin lỗi, anh không thể có lỗi với cô ấy được!

Dứt lời, Khang gạt mạnh tay Mai khiến cô lảo đảo lùi lại phía sau rồi toan mở cửa bước đi.

Khang, còn em thì sao? Còn em thì sao đây?

“.…..“, Khang đứng sựng lại, phút chốc anh có cảm giác tội lỗi với cô gái này.

Hức, anh nói đi… Anh vì cô ấy như thế? Vậy còn em thì sao đây?“, Mai nhắm mắt lại, hình ảnh cô gái váy đỏ bốc lửa ngồi bên anh xoẹt qua trong đầu cô. Vậy nếu như cô cũng xinh đẹp và quyến rũ như thế, anh sẽ ở lại bên cô đúng không?

Mai, xin lỗi em… Em rất tốt, nhưng anh… gia đình anh sẽ không chấp nhận một cô gái tỉnh lẻ, không chút môn đăng hộ đối nào như em. Nếu em là một cô gái thành thị xinh đẹp hơn và sắc sảo hơn thì… Xin lỗi em!

Khang!!!! Khang!!!!

Mai gục xuống, kêu gào van xin anh, đau đớn nhìn anh bước đi đầu không ngoảnh lại. Nỗi đau loan tỏa khắp toàn thân khiến cô run rẩy, tựa như con chim nhỏ bị lạc đàn, bơ vơ không còn chỗ để bám víu. Tiếng xe máy giòn giã vang lên, từng tiếng đánh thật mạnh vào tai cô, đầu óc cũng vì thế mà trở nên mờ mịt, hoang mang.

Anh đi rồi, Khang đi rồi, thật sự đã bỏ cô mà đi rồi… Mai có cảm giác thế giới trước mắt mình đã hoàn toàn sụp đổ, không còn gì để hối tiếc nữa. Anh đi rồi, cô còn sống để làm gì nữa, còn ý nghĩa gì nữa?…

Đúng lúc đó tiếng đập cửa bên ngoài dồn đập vang lên…

Mai, Mai có nhà không? Mai mở cửa ra đi!!! Con Minh xảy ra chuyện rồi, con mau vào bệnh viện…

Mai hoảng hốt đứng bật dậy, cô tông cửa chạy ra ngoài…

Mảnh thủy tinh trong tay loang lổ máu bị vứt trên nền nhà.

Đỏ rực một mảng.

cai-gia-phai-tra-p1-2

Bầu không khí nhộn nhịp, cuồng loạn.

Những thân ảnh sexy uốn éo một cách điêu luyện, quyến rũ tựa những tinh linh đêm tối mê hoặc dưới ánh đèn nhập nhoạng mờ ảo…

Bên quầy bar, một cô gái với gương mặt được trang điểm một cách tinh tế, tỉ mỉ đang nhắm mắt thưởng thức hương vị cocktail, chất lỏng xanh lam nhạt tương phản với đôi môi đỏ rực, càng làm tăng vẻ kiều mị gợi cảm của cô. Xương quai xanh hiện rõ ra bởi chiếc váy không cổ, phô bày mảng da thịt trắng nõn không tì vết phía trước và mảng lưng trần bốc lửa phía sau.

Khang nheo mắt thầm đánh giá người đẹp ở phía đối diện, môi bất giác cong lên thành một đường vòng cung đầy hứng thú. Anh là khách quen ở đây, cũng chứng kiến không ít bầy oanh oanh yến yến xum tụ khắp mọi phương đổ xô về Bar Blackrose này. Thế nhưng chưa bao giờ anh thấy được ở các cô gái khác loại khí chất yêu mị khiến toàn thân nóng rực đến phát sốt như thế này. Phải công nhận cô gái này có sức hút kì lạ đối với anh, mặc dù vây xung quanh anh lúc này không thiếu những người đẹp bốc lửa hơn cô rất nhiều. Đẹp không quan trọng, quan trọng nhất vẫn là khí chất và khác lạ!

Chào em!“, chạm nhẹ ly Vodka vào ly rượu trên tay người đẹp váy đỏ, Khang đĩnh đạc đối mặt với cô, ánh mắt sáng rực tựa loài thú ăn đêm nhìn thấy con mồi, không quên nở nụ cười sở trường.

Chào!“, Mai nhếch miệng cười cười, trong tay cô bây giờ đã dổi thành một ly Hennessy đắt tiền. Ánh mắt cô liếc một lượt khắp người đàn ông đạo mạo, thầm đánh giá.

Chúng ta… dường như đã gặp nhau rồi thì phải?“, Khang giật mình bởi gương mặt cô gái này, có cái gì đó rất quen thuộc thoáng qua trong trí nhớ anh.

Mai nhoẻn miệng cười để lộ hàm răng trắng sáng đẹp đẽ của mình, đôi tay quấn quanh cổ người đàn ông điển trai này, chiếc cổ trắng ngần thon dài khẽ rướn về phía trước, thì thầm vào tai anh.

Quen nhau? Không sai!“, cô nghe tiếng cười khẽ của người đàn ông, có vẻ rất thích thú, ánh mắt sắc sảo phút chốc bỗng lóe lên tia ảm đạm thương tâm,” Chúng ta đã quen nhau… ở kiếp trước!

Sau đó, đương nhiên là một đêm đầy mộng mị và hư ảo, một đêm đầy cuồng nhiệt và điên loạn.

Sau đó, đương nhiên là chuỗi ngày trước đón sau đưa, người ta thấy người đàn ông đĩnh đạc và đạo mạo ấy ra vào khu chung cư nơi Mai đang sống. Một cách đều đặn. Một cách lâu dài và yên ổn. Từng ngày từng đêm…

Khang say mê thân thể cũng như sự thoải mái về tinh thần khi ở bên Mai. Mai như con yêu tinh đầy mật ngọt quấn quýt lấy anh, bày sẵn trận địa câu hồn đoạt phách dẫn dụ anh tự nguyện bước vào, không thể thoái lui. Từng ngày, từng đêm.

Chỉ là, chưa bao giờ anh cho cô một đêm trọn vẹn, chưa bao giờ nằm cạnh và ôm cô vào lòng như những cặp tình nhân yêu nhau sau mỗi lần cuồng dại suốt cả ba tháng bên nhau.

Khang, anh yêu em không?“, Mai nức nở trong vòng tay anh, mở to mắt nhìn gương mặt đầm đìa mồ hôi của Khang.

Có, anh yêu em!“, trong mắt anh lóe lên tia ấm áp.

Bao nhiêu, anh yêu em bao nhiêu?“, cô ôm chặt tấm lưng anh, tự tưởng tượng niềm hạnh phúc bé nhỏ mà mỏng manh ấy. miệng không ngừng lặp đi lặp lại những câu hỏi một thời còn yêu.

Anh không biết!… Nhưng, anh có thể chắc chắn được rằng, anh yêu em!

Mai biết, những lời anh nói là trong cơn mộng mị, trong cơn mê. Qua đi, tất cả sẽ lại quay trở về nơi vạch xuất phát, tựa như hai mảnh trời và đất, tựa như ngày và màn đêm u tối, cứ thế song song tồn tại, tuần hoàn biến đổi mà chẳng bao giờ được ở bên nhau….

Em biết, lời anh nói chỉ thật khi chúng ta làm tình…“, Mai cười khổ sở, tay vuốt nhẹ lên gương mặt anh.

Khang giật mình bởi ánh mắt u uẩn của Mai, tay anh bắt lấy bàn tay đang vuốt ve mặt mình của cô, bóp nhẹ. Anh thừa nhận mình có cảm tình với cô gái này, thấy vui thích và ấm áp với sự chăm sóc suốt ba tháng qua của cô. Có thể, đó là tình yêu. Cũng có thể, đó là sự quen thuộc.

(Còn tiếp – Đón nghe trên blogtamsu.vn vào 4/10)

like

Bình luận

Hãy sử dụng tên thật và địa chỉ email chính xác.

Bình luận bằng tiếng việc có dấu nha!

Mình sẽ xóa và banned nick những bình luận spam và thô tục!!

HuyKira

Xin chào các bạn, tôi là Huy. Tốt nghiệp ngành Sư phạm tin trường ĐH Sư phạm - ĐN, Nhưng lại thích thú với đồ họa và thiết kế web. Tôi tạo ra trang web nhỏ này để học hỏi và chia sẻ những kiến thức về đồ họa cũng như thiết kế website!